Tôi 33 tuổi, đơn côi, là cấp phó của một doanh nghiệp tương lai nhà nước. Tôi là người vừa hiện đại vừa truyền thống, văn minh trong công tác (hoạt bát, trẻ trung, dám nói, dám làm) nhưng truyền thống trong lối sống (việc mái ấm có thể lo tươm tất). Nói chung, tôi được thiện cảm của phổ quát người bao quanh. Tuy 33 nhưng nhờ thưởng thức điều độ, luôn phấn kích và nhiều lần luyện cộng đồng dục sport nên trông tôi chỉ khoảng 27, 28 (khách hàng nào mới biết cũng không nghĩ tôi đã từng ấy tuổi). Kể ra như vậy để nhân thức tôi là người thiếu phụ không tới nỗi nào nhưng sao đến giờ vẫn đơn chiếc?
Tôi cũng có một vài mối tình nhưng rồi một lần bị làm phản, tôi sợ yêu một thời điểm dài. Thời điểm cứ thế qua đi, tôi đã làm cho lơ với đầy đủ người. Tới khi qua tuổi 30, vì sức ép của mái nhà, tôi buộc chính mình phải mở lòng, cũng có một vài mối tình ngắn ngủi nhưng không đi đến đâu. Rồi vì sức ép bao quanh, tôi từng nghĩ sẽ lấy đại một ai đó. Thật ngang trái, những cuộc hôn nhân đổ vỡ xung quanh tôi (bạn bè, đồng nghiệp và khác lạ là chị gái bản thân khiến cho tôi lại sợ hôn nhân). Tôi co cụm, rút bản thân mình tham gia vùng an toàn dù có phổ quát người theo đuổi. Rồi tôi cũng cố thử nhưng chưa người nào cho tôi đủ xúc cảm.
Tôi gặp gỡ anh (hơn tôi 3 tuổi) khi tham gia một nhóm thể thao. Lúc mới gặp gỡ cũng thấy có thiện cảm nhưng biết anh đã có bạn gái (cùng hàng ngũ với chúng tôi), tôi không chú ý tới anh nữa (mặc dầu có chút nhớ tiếc). Khoảng 5 04 tuần sau đó, anh xin số laptop của tôi vì muốn hỏi một vài nhân tố (can hệ tới công tác của tôi). Rồi chúng tôi mở đầu trò chuyện qua một vận dụng laptop. Không hiểu sao chúng tôi có phổ quát chuyện để nói đến thế, có thể rỉ tai suốt hôm sớm. Sau mấy ngày, anh tỏ tình. Mặc dầu thích nhưng tôi đã khước từ vì nguyên do anh đã có bạn gái (bé bỏng hơn anh 9 tuổi), lại đang chơi phổ biến hàng ngũ sport với tôi. Anh nói, tình cảm của họ không còn đa dạng nữa, chỉ gặp mặt khi chơi thể thao và cô ấy là một người hay giận dỗi (mặt lúc nào cũng chùng xuống, ngay cả khi chơi cùng chúng tôi). Anh xác định không thể cưới cô ấy vì hiện nay đã không chịu đựng được thì cưới về sẽ khổ nhau.
Tôi đã lượng lự, sợ làm thương tổn người khác. Nếu tôi chấp thuận anh nghĩa là làm tổn thương cô ấy. Anh đã nói với tôi đông đảo, rằng không có tôi thì anh và cô ấy cũng chia tay, có vấn đề tôi là động lực để anh ngừng khoát. Anh sẽ sớm chia tay với cô ấy. Dù rằng anh không nói lời chia tay (tôi đã khuyên anh nên nói trực tiếp với cô ấy) nhưng họ không gặp mặt nhau nữa (anh muốn cô ấy trông thấy thủng thẳng). Và rồi tôi để trái tim dẫn đường, bằng lòng lời tỏ tình đó vì thấy anh là người chu đáo, có trách nhiệm, vui lòng, nhưng hơn hết là chúng tôi nói chuyện rất phù hợp.
Thời điểm đó, tôi rất vui vẻ, chúng tôi chia sẻ mọi thứ trên trời dưới hồ. Anh ân cần, chăm bẵm tôi phần nhiều (từ việc ăn uống, chơi sport, công việc...). Vừa mới đây nhất, tôi đi phượt ở nước ngoài, anh đã rất run sợ, thường xuyên giữ giao thông và trợ giúp từ xa cho tôi hầu hết (vì anh khiến cho bên ngao du). Mặc dầu tôi không công khai anh là bạn trai nhưng gia đình và đồng nghiệp đã biết anh. Anh đã về nhà tôi nhưng tôi nói với mái ấm là anh đi công việc rồi luôn tiện chở tôi về (tôi ở trọ cách nhà khoảng 60km), nhịn nhường như cha mẹ tôi vẫn nhân thức. Có lần mẹ tôi lên thị trấn bằng ô tô buýt, anh đã đón mẹ giúp tôi (vì tôi bận họp). Đồng nghiệp tôi cũng nhân thức vì một lần tôi tham gia hội thao, anh đến cũ kĩ vũ và là huấn luyện viên bất đắc dĩ (môn chúng tôi cùng chơi).
Những tưởng tôi đã sắm được êm ấm nhưng rồi trái tim tan hoang khi anh thú kiếm được đã kết hôn 10 năm và có 2 con, họ đang hoàn thành giấy tờ ly hôn. Anh nói sớm muộn gì tôi cũng phải nhân thức nhưng anh muốn tôi nhân thức sớm trước khi tình cảm trở nên sâu đậm (anh nói sau một tháng tỏ tình với tôi). Nguyên nhân ly hôn là anh nhìn thấy trong khoảng đầu không yêu mà chỉ thương và họ đã ly thân mấy năm nay (mặc dù sống phổ biến nhưng không đụng chạm). Tôi đã chất vấn anh, nghĩ rằng anh ích kỷ, tình ái không dễ dàng mà duy trì lâu dài, tình yêu sẽ chuyển thành trung thành vợ chồng mà sao 2 người không nỗ lực để không khiến cho tổn thương 2 đứa trẻ? Anh bảo đã nghĩ vậy nên mới cố gắng mấy năm nay nhưng cuối cùng vẫn không được nên tốt nhất chia tay. Anh nhân thức tôi khó khăn mà chấp nhận điều này. Còn ái tình với tôi là thực lòng, nhưng anh không có quyền níu giữ tôi. Anh vẫn yêu tôi, vẫn muốn được quan tâm, hỏi thăm tôi. Dù tôi rất yêu anh nhưng khó khăn hài lòng nhân tố này. Tôi không nhân thức mình nên nghe tuân theo tiếng gọi trái tim hay dùng lý trí để dứt khoát. Mong công chúng hãy cho tôi lời nhắn nhủ.
Thảo
Có thể bạn quan tâm: báo mới vnexpress

Hãy Comment chuẩn SEO vừa làm tốt cho site của Bạn vừa không bị GOOGLE phạt. Nếu muốn lấy backlink hãy chèn URL không chèn code gắn text link. Biểu tượng hài hướcEmoticon