Mẹ là người thân duy nhất của con, là cuộc thế, là đông đảo, nhưng mẹ cũng chính là sự hổ thẹn, mặc cảm, mặc cảm và cũng là nỗi đau của thế cuộc con. Không khách hàng nào lựa chọn được hình thành ở đâu và như thế nào nhưng ai cũng có quyền lựa chọn cách thức chính mình lớn lên. Con hiện ra trong khoảng tình ái của ba mẹ, sinh ra trong một mái ấm khá giả nhưng lại lớn lên cô quạnh, tủi thân, chưa từng có cảm giác sống trong một mái nhà theo khái niệm chung. Nghe kể lại nhiều lần, con sinh ra trong sự trông đợi của mọi thành viên nhưng khi con đủ lớn nhận thức được sự sống sót của chính mình trên đời thì ba mẹ đã chia tay. Ký ức tuổi thơ của con là những chuỗi ngày tá túc tạm bợ nhà người thân của mẹ, nơi con cảm thu được chính mình không được dì dượng, cậu mợ, cô bác bỏ, ông bà thương giống như các anh chị em trong nhà. Con cảm nhận được sự phân biệt và từ từ tinh thần được mình khác biệt với phận ở nhờ, không có mẹ bên cạnh, khi mà ba thì con còn chưa nhớ rõ mặt.
Mẹ nhân thức không, ký ức của con về mẹ là những mảnh ghép rời rạc, là những lúc mẹ thôi không đi làm cho xa mà về ở nhờ nhà dì dượng cùng con. Con nhớ tô cơm cừu được giấu một cái trứng opla dưới đáy mẹ khiến cho con ăn đi học buổi sáng khi ở nhà dì. Hay lúc mẹ con cùng khóc khi đoán được con xanh lè và ăn ngốn ngấu cơm với cá kho do nhịn ăn trên ký túc xá dành dụm tiền đóng tiền học. ngừng thi côngĐây là những chốc lát quý giá nhất trong cuộc đời của con mà mỗi khi nhớ lại nước mắt con tuôn rơi. Giờ mẹ con bản thân mình chưa ổn định chỗ ở nhưng công tác của con cũng là niềm mơ ước của công chúng. Con nhân thức mình là niềm kiêu hãnh độc nhất mà mẹ có. Con dự định một số ba năm nữa mẹ con chính mình sẽ sắm được nhà. Mẹ con bản thân mình không có gì nên cần thời gian để kiến lập. Con đi khiến, đi học tiết kiệm từng chút cho dự định đó. Thế nhưng vì sao mẹ lại không nghĩ cho con. Tại sao mẹ vẫn mượn nợ lợi nhuận cao để tậu áo quần? Tại sao mẹ lại mượn nợ cả người thân của bạn con? Vì sao mẹ lại không nghĩ suy về con khi con đã hết lời nói mẹ đừng khiến như thế? Vì sao mẹ gạt con là mẹ bệnh để lấy tiền con gửi về? Khi đó con ở xa hàng vạn cây số, mẹ nhân thức con lo thế nào không.
Tất cả những vấn đề mẹ nói và làm cho đều là điêu trá. Sau đa dạng lần tin mẹ, con đã kiếm được thức được vì sao mẹ và con phải trốn nợ, bỏ đi phổ biến lần khi con còn nhỏ xíu. Giờ đây con hoàn toàn mất niềm tin nơi mẹ. Con sợ cái ý nghĩ trong đầu rằng con có thể cho mẹ tiền nhưng không bao giờ muốn rỉ tai hay nhìn mẹ nữa. Nó thật khủng khiếp mẹ ạ. Nhiều khi con nghĩ, giả dụ trở thành đứa quấy rối, bài bạc, hút chích, con không biết mẹ sẽ đối với con thế nào. Có thể nếu như thế thì mẹ sẽ suy nghĩ thấu đáo và không gian sảo như bây chừ vì phải nghĩ về con, con sẽ là gánh nặng của mẹ. Nhị tháng, con không gọi cho mẹ, con cảm thấy tim mình thắt lại khi nghĩ về mẹ. Con phải khiến cho sao đây. Giá như mẹ đừng làm như thế.
Hoàng
Tham khảo thêm: tin tuc moi nhat

Hãy Comment chuẩn SEO vừa làm tốt cho site của Bạn vừa không bị GOOGLE phạt. Nếu muốn lấy backlink hãy chèn URL không chèn code gắn text link. Biểu tượng hài hướcEmoticon