Ba má tôi chỉ có nhị cô con gái. Tôi là chị cả, năm nay tôi 34 tuổi, em gái tôi 29 tuổi.
4 năm trước, em gái tôi lên xe hoa về nhà chồng. Cả mái ấm tôi đều lo đám cưới cho em một cách thức miễn cưỡng. Em gái tôi đẹp đẽ, có bằng cấp, có công ăn việc làm bình ổn, đồng lương khá. Trong khi đó, em rể của tôi chỉ học hết cấp ba rồi đi làm thợ xây. Hiện giờ có tiền, cậu ấy mới mua được chiếc xe taxi để chạy.
Người ta bảo, tình ái không thể phân biệt bằng cấp, sang hèn. Tôi cũng không phủ kiếm được nhân tố đó. Dĩ nhiên, tôi lo cho em gái mình. Sự khác biệt về văn hóa, trình độ sẽ làm cho những cuộc tranh chấp trở nên khó khăn giải quyết hơn.
Em gái tôi từ nhỏ dại lại quen sống trong bao bọc của mái nhà. Em chưa bao giờ biết nói bậy, chưa bao giờ phải nghe một câu nặng lời từ những người nhà của bản thân mình. Em rể của tôi thì khác. Qua khám phá, tôi biết, em sống cũng phóng khoáng lắm, cũng theo đòi và cũng nói năng bậy bạ lắm.
Nhưng lo thì lo vậy, em gái tôi đã quyết mái ấm không ngăn cản được thì đành phải tôn trọng em, chỉ mong các em êm ấm, sống chan hòa và yêu thương lẫn nhau.
| Nguồn ảnh: Internet |
Đám cưới hoàn thành, em theo chồng về sống ở một căn nhà trọ bé bỏng hẹp ở ngoại thành Thủ đô. Trong căn phòng, ngoài chiếc giường cưới và tủ quần áo bằng vải, hai em không có bất cứ của cải trị giá nào. Tôi và mẹ tới chơi, nhìn căn phòng vỏn vọn 15m2 mà chảy nước mắt.
Thương con, mẹ tôi muốn đưa cả nhì đứa về sống phổ biến với bác mẹ nhưng em rể tôi không đồng ý. Nó rất khái tính, không muốn tiếng rằng là “chó chui gầm chạn” nên cứ quyết tâm sống trong căn phòng trọ tồi tàn của mình.
Ba má tôi trợ giúp, nhưng chỉ trợ giúp ngầm cho em tôi chứ không công khai vì sợ em rể của tôi tự ái.
Em gái tôi, sau khi cưới kết thúc, sinh dứt đứa con đầu lòng, thấy cuộc sống khó nhọc, chồng cộc cằn tục tĩu, mái ấm chồng ít văn hóa, cư xử thiếu tế nhì nên rất khổ sở. Dẫu vậy, em cũng không dám kể lể với cha mẹ đẻ mà chỉ nói với tôi.
Tôi thì thương em nhưng vẫn trách em dại khờ. Không hiểu sao, tôi vẫn cho rằng, sự khác lạ về trình độ văn hóa và công tác sẽ dẫn đến những hậu quả không hay trong cuộc sống hôn nhân của các em sau này.
Và rồi, linh cảm của tôi đã đúng. Một năm trước, em gái tôi bận rộn bệnh hiểm có điều kiện kinh tế eo hẹp - bệnh ung thư. Cái tin ấy tới với mái ấm chúng tôi như sét đánh ngang tai. Anh chị em tôi lao vào chạy chữa và chú tâm cho em nhưng tuyệt nhiên, gia đình bên nội bỏ mặc. Họ không có tiền nhưng sự nhiệt tình cũng không có luôn. Cha mẹ chồng của em còn sợ, đến thăm em sẽ bị lây bệnh ung thư!
Còn chồng của em, từ lúc nhân thức phi tần bị ung thư thì bỏ bễ hẳn. Em gái tôi nằm viện nhưng họa hoặn lắm mới mang cho em được một cặp lồng cơm. Còn lại, nó cứ đi khiến cho suốt ngày. Tiền kiếm được thì nướng tham gia lô đề và rượu chè.
Nửa năm sau, tôi còn nhân thức, em rể tôi có bồ. Cô bồ đó khiến cho ở quán cắt tóc gội đầu.
Phải nói, khi biết tin ấy, tôi uất ức vô cùng. Tôi chẳng thể ngờ, em rể tôi lại thất đức tới vậy. Nó nhân thức cung phi đang bận rộn bệnh hiểm nghèo vậy nhưng mà nỡ đâm một nhát dao chí mạng tham gia tim của cung phi. Cho nên, tôi đã hứa hẹn gặp em rể để thủ thỉ phải trái. Tôi không muốn em tôi phải sống những ngày cuối đời trong khổ sở vì đấng phu quân bạc bẽo tới vậy.
Gặp mặt tôi, em rể tôi không chút thấp thỏm. Nó trật tới mức thành thật thú kiếm được. Và cái nguyên nhân khiến cho nó bắt bồ khiến tôi càng thêm sôi gan. Em rể tôi nói nguyên văn thế này: “Em còn trẻ, vợ thì ung thư, cả năm nay chả “khiến ăn” gì. Không bắt nhân tình thì em thành tiên à?”.
Tôi nghe ngừng chỉ muốn hất cốc nước tham gia mặt. Vì sao lại có loại đại trượng phu thô bỉ tới vậy chứ. Đã đành, yêu cầu dục tình là chuyện chung, nhưng hiền thê nó đang đau nhỏ tuổi, sao lại đang tâm bội nghịch hậu phi trong lúc tương tự chứ?
Lê Minh
(Hà Nội)
Xem thêm: tin tức mới nhất

Hãy Comment chuẩn SEO vừa làm tốt cho site của Bạn vừa không bị GOOGLE phạt. Nếu muốn lấy backlink hãy chèn URL không chèn code gắn text link. Biểu tượng hài hướcEmoticon