Thứ Tư, 5 tháng 10, 2016

Cấm đoán tức thì, tiêu cực dạy thêm đổi mới hình hài - VietNamNet

Tags

Dạy thêm học thêm đang bị lên án và bị cấm đoán quyết liệt từ đầu năm học 2016 - 2017. Giải pháp cấm dạy thêm học thêm (DTHT) tưởng dễ hóa ra không đơn giản chút nào.

Vấn đề này đã biến thành mối vồ cập của vô khối phụ huynh sinh viên và thầy cô, thành sức ép đối với lãnh đạo, thành nhan đề bàn cãi trên các phương tiện tin tức quần chúng và cả trong mái ấm.

dạy thêm, học thêm, Hồ Thiệu Hùng, Đinh La Thăng

"Việc phải đón con đúng giờ tan trường là cả một điều"

(Ảnh Đinh Quang đãng Tuấn)

Truy tìm tậu cội nguồn

Trước hết, cần giải đáp thắc mắc “Hoạt động DTHT hiện đang bị lên án là gì?”.

chậm tiến độ là hoạt động mà thầy giáo (GV) đứng ra dạy theo lối truyền thống (mặt - đối - mặt) cho học sinh học các môn văn hóa ngoài số tiết được quy định trong phân chia chương trình của Bộ GD-ĐT. GV kiếm được thù lao từ hoạt động này.

Hoạt động trên hiện không bị lên án khi GV dạy không công hay không dạy sinh viên lớp “của mình”. Ở khối trường ngoài công lập cũng không thấy lên án hiện thượng này.

Thứ hai, là thắc mắc "Vì sao phát sinh dạy thêm học thêm tràn lan, dẫn tới bị phàn nàn như bây giờ?".

Ta sẽ thấy rõ hơn nguyên do khi tách riêng việc DTHT đối với học sinh các lứa tuổi không giống nhau: Dưới 15 tuổi và từ 15 tuổi trở lên.

Với phần lớn cha mẹ sinh viên có con nhỏ bé ở tuổi tiểu học và cả ở tuổi THCS, việc phải đón con đúng giờ tan trường là cả một nhân tố khi giờ tan tầm trễ hơn. Đối với người đang đi khiến mà không nhờ được người tin cẩn đón hộ thì chỉ có bí quyết trốn khỏi công sở để đón con, điều mà những người công sức nhân thức tự trọng không muốn. Nếu không đón kịp thì phải chọn lựa giải pháp an toàn nhất, đó là gửi con ở lại trường, giảm thiểu hiện trạng con tự về nhà hay lang thang ngoài tuyến phố trong môi trường con đường phố đầy bất an.

Nhưng GV khiến cho sao quản cho nổi một vài trăm trẻ hiếu động? Thay vì thành lập các loại câu lạc bộ thì đưa trẻ vào lớp, học viết hay học thêm thứ gì đó sẽ là biện pháp thường được nhà trường chọn lựa.

Thầy cô được trả công cho phục vụ được gọi là DTHT này. Vài thân phụ mẹ có con theo không kịp chương trình phải đưa con tới thầy cô kèm cặp. Số khác muốn con học thật chuyên nghiệp, điểm thật cao để được tuyển tham gia trường tốt đề nghị nhờ tới các trọng điểm văn hóa ngoài giờ hoặc đưa con đến thầy cô nhiều năm kinh nghiệm học thêm. Thế là cung cầu gặp gỡ nhau.

Với phần lớn phụ thân mẹ có con học THPT và lớp cuối THCS, việc con phải thi đạt điểm cao để tham gia trường công lập, tham gia các trường danh tiếng rằng nỗi sợ hãi thường trực. Nhung giả dụ con chỉ học theo thời khóa biểu qui định thì chỉ có thể đạt mức tốt nghiệp chứ không đủ trình độ và mức thành thục giải được những câu không dễ dàng nhằm tuyển tham gia đại học khi khiến cho các bài Toán - Lý - Hóa - Sinh - Văn - Anh văn.

Thế là đưa con, đôi lúc phải ép con, tới các lớp luyện thi. Cung và cầu lại gặp nhau: Học sinh phải học thêm để nâng cao trình độ, thầy cô dạy các môn kể trên phục vụ bằng phương pháp thành lập lớp luyện thi theo đòi hỏi người học muốn thi có điểm cao. Hoạt động này giúp GV cải thiện đời sống.

Tất nhiên bên cạnh mặt hăng hái là phục vụ được đòi hỏi gửi con, theo kịp lớp, hay thi có điểm cao, DTHT đang kéo theo những hệ lụy không hy vọng.

chậm triển khai là trẻ chỉ nhân thức học và học, thiếu thời gian nghỉ ngơi, chơi đùa, mất cả tuổi thơ.

chậm triển khai là trẻ nảy sinh thói quen ỷ lại tham gia thầy cô, không nhân thức tự học, thậm chí sợ học trong kỷ nghuyên phường hội học tập mà loài người phải học suốt đời, lấy tự học là chính, trong thời đại tri thức mà nhà trường có truyền đạt bao nhiêu kiến thức trong bao lăm năm cũng vẫn là thiếu.

Đó là vài thầy cô không giữ được tư cách đã lợi dụng quy luật cung cầu này để dạy “không hết chữ” tại lớp, nhằm kéo học sinh về học với chính mình rồi ưu ái người học với bản thân.

Chính vấn đề sau đã làm cho dư luận trong dân và trong GV bức xúc, thậm chí căm phẫn, biến thành “hộ sinh” cho quyết định cấm DTHT trong trường, cấm GV dạy thêm sinh viên của chính mình.

dạy thêm, học thêm, Hồ Thiệu Hùng, Đinh La Thăng

Chơi đùa là ý định quan trọng của trẻ bên cạnh việc học 

Song quyết định này tới lượt nó lại dẫn tới đa dạng hậu quả: GV xưa nay nhờ DTHT này mà sống đắp đổi nuôi gia đình trở nên hoang mang vì nhân thức chắc không sống nổi bằng nghề. Học sinh ngoại ô vùng xa không còn nơi học thêm gần nhà.

Gần như học sinh bị đẩy ra khỏi lớp học thêm xưa nay được thành lập ngay tại trường sẽ phải mua tới các trọng điểm văn hóa ngoài giờ khiến cho thân phụ mẹ sinh viên phải mất thêm thời gian đón đưa và  đóng học phí đắt hơn.

GV càng có tâm lý “chân ngoài dài hơn chân trong”. GV giỏi bỏ trường để chuyển ra dạy luôn ở trọng điểm để khỏi mang tai mang tiếng.

Việc cấp giấy phép cho các Trọng điểm mới trở thành “nút nghẽn”… Còn chưa kể các thắc mắc bị bỏ ngỏ là lệnh cấm sẽ được thực thi nghiêm tới đâu, đội ngũ nào đi rà soát, người vi phạm lệnh cấm sẽ được xử lý như thế nào để không phản cảm…

“Xây” phải đi trước “chống”

Thắc mắc thứ ba cho cuộc tranh biện này là “Nên khắc phục bài toán DTHT bằng bí quyết nào?”.

Xin đề nghị một hệ thống các biện pháp.

chậm tiến độ là nhóm giải pháp mang tính sư phạm. Cụ thể, Bộ GD-ĐT đổi mới bộ chương trình - sách giáo khoa sao cho nội dung tinh gọn, thiết thực, căn bản, phổ quát. Phân phối chương trình sao cho GV đủ thời gian luyện kỹ năng cho học sinh làng nhàng mà không cần tăng tiết.

Lập nhà băng đề chuẩn từ lớp 3 tới lớp 12, các đề phải dựa hoàn toàn vào khối tri thức chuẩn được Bộ quy định thật chi tiết. Mọi đề kiểm tra định kỳ, đề thi cử, kể cả thi tham gia lớp 10, thi tốt nghiệp và thi đại học đều được rút tự nhiên từ nhà băng đề này do hiệu trưởng thực hiện với lớp 4, 5; Phòng GD-ĐT thực hiện với lớp 6, 7, 8, 9; Sở GD-ĐT thi hành với các lớp THPT; Trường đại học với kỳ thi tuyển sinh đại học.

Kết quả bài làm cho cần được người lãnh đạo cùng thầy giáo phân tích kỹ để đánh giá cả người học lẫn người dạy, xác định học sinh bị thiếu hụt chuẩn kiến thức nào, nguyên do… nhằm có giải pháp giải quyết kịp thời.

Dạy cho sinh viên phương pháp vận động nhị bán cầu não trong khi học, phương pháp học và tự học từ tiểu học. Muốn vậy phải đưa nội dung này vào đào tạo tại các trường sư phạm.

Áp dụng đa dạng việc học qua các dụng cụ tin tức dân chúng để người cần học thêm được học “mọi nơi, mọi lúc”, học không lấy phí các môn văn hóa với thầy nhiều năm kinh nghiệm nhất mà không cần đến trường hay nhà riêng của GV.

Cụ thể là: Tận dụng các kho học liệu tạo dựng tại các trang web như khanacademy.org, duolingo, tiếng Anh giao tiếp… Ai có tiền thì đóng tiền học các khóa có thu phí. Đô thị doanh nghiệp dạy ôn tập và luyện thi qua truyền hình và mạng; Lập đường dây điện thoại tư vấn thắc bận rộn và gợi ý cách thức làm cho bài cho học sinh… Bộ GD-ĐT công nhận tính tương đương của các văn bằng, chứng chỉ mà người học làm được qua mạng hay một vài trọng tâm có uy tín.

Trong nhóm giải pháp tạo điều kiện vật chất, Nhà nước tạo chế độ mới cho khu vui chơi mà tiêu chí là bảo đảm tối thiểu cho mỗi GV nuôi được 1 con với doanh thu làng nhàng bằng GRDP/ đầu người của địa phương.

Nhà nước bảo đảm cho tổng thể sinh viên tiểu học và THCS đều được học 2 buổi/ ngày tại trường, học buổi thứ 2 hoặc gửi con lại sau giờ tan trường đều phải đóng phí. Hạ thấp sĩ số/ lớp xuống còn không quá 20 ở tiểu học, không quá 30 ở trung học.

Việc chống bị động trong DTHT là một giai đoạn bền chí vừa xây vừa chống, mà xây phải đi trước chống.

Mọi quyết định hành chính cấm đoán ngay tức khắc chỉ khiến cho mặt thụ động thay đổi hình hài, càng không làm cho GV tình nguyện đem hết tài trí và tâm huyết ra dạy tại lớp mà còn có tính năng ngược.

Người ta đã tổng kết “Muốn đọc được tương lai một giang sơn, hãy nhìn tham gia nền giáo dục nơi đó. Muốn đọc được tương lai của một nền giáo dục, hãy nhìn vào phương pháp cư xử với nhà giáo”.

TS Hồ Thiệu Hùng


Xem nhiều hơn: doc tin tuc


Hãy Comment chuẩn SEO vừa làm tốt cho site của Bạn vừa không bị GOOGLE phạt. Nếu muốn lấy backlink hãy chèn URL không chèn code gắn text link. Biểu tượng hài hướcEmoticon