- Khi vào sau bếp, đập vào mắt tôi là hơn 50 mâm bát, đũa ngổn ngang rải từ hè ra tới giếng. Ngồi rửa bát mà trong lòng tôi tủi thân, rấm rứt cực kì. Cả gia đình chồng đông như vậy mà không một ai chịu đứng lên giúp sức tôi.
Tôi sinh năm 1989, hiện tại đang khiến cho nhân viên bán hàng tại một bách hóa ở địa bàn huyện Long Biên, Hà Nội.
Trong thời điểm khiến cho việc ở đây, tôi đã quen anh. Chúng tôi yêu nhau hơn 2 năm thì khiến đám cưới. Trước khi cưới, chúng tôi cũng đã chạm chán muôn nghìn đa dạng bão tố.
Gia đình anh có điều kiện, có tiền tỷ gửi ngân hàng. Vì vậy mẹ anh phản đối không ưng ý cho đàn ông chính mình yêu và lấy một cô gái quê như tôi.
Tất nhiên bà cũng chẳng thể nghiêm cấm được khi anh nói rằng: “Ví như mẹ không cho con cưới cô ấy thì con sẽ không lấy khách hàng nào cả”. Trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, đám cưới của chúng tôi sau cùng cũng được tổ chức. Để chiều lòng con trai, trước mặt dân chúng mẹ anh vẫn cười nói để ngày vui diễn ra trơn tuột.
| Ảnh minh họa. |
Ngay sau khi họ nhà gái vừa rời đi (lúc đó khoảng gần 1h chiều), tôi tham gia phòng để thay váy. Thay váy dứt, tôi thấy cả nhà chồng gồm cô, dì, chú, chưng ngồi vào bàn uống nước nhưng tuyệt nhiên không có khách hàng nào gọi tôi lại ngồi cùng.
Tôi đang băn khoăn xem có nên lại rỉ tai cùng đại chúng hay không thì mẹ chồng bảo rằng: “Con rửa bát đũa giúp mẹ nhé, con chắc làm việc này quen rồi đúng không. Trong khoảng nay tôi được nhờ con dâu rồi các bác bỏ ạ. Số tôi thật là may”. Tôi cũng chẳng ngại ngần vâng dạ đi rửa bát luôn.
Khi tham gia sau bếp, đập vào mắt tôi là hơn 50 mâm bát đũa để ngổn ngang, rải từ hè ra đến giếng. Ngồi rửa bát mà trong lòng tôi vừa buồn, vừa rấm rứt và tủi thân cực kì. Cả mái nhà chồng đông như thế mà chẳng bạn nào chịu đứng lên hỗ trợ tôi.
Cả chồng tôi nữa, hoàng hậu mới cưới mà cũng chẳng ngó ngàng đến, chỉ chú ý tham gia ăn hoa quả, rỉ tai cùng họ hàng. Tự nhiên tôi thấy bản thân chẳng được tôn trọng, chẳng là gì trong mắt chồng. Rửa xong "núi" bát đĩa, thu dọn hoàn thành sân bếp cũng là lúc đồng đại dương sắp điểm 6 giờ chiều. Tôi mệt và đau lưng kinh khủng.
Ấy vậy mà, khi quét dọn xong, tôi lại bị mẹ chồng giao nhiệm vụ chuẩn bị cơm tối cho cả nhà. Rồi trong khi cả nhà ăn uống, tôi bị mẹ chồng nhờ đi trả đồ sau đám cưới. Lúc trước bà có mượn họ hàng, láng giềng một số trang bị để làm cỗ nên giờ bà bảo tôi đi trả họ, dù rằng tôi là dâu mới, còn chưa biết khách hàng nào tham gia với khách hàng nào.
Xong xuôi việc này tôi cứ nghĩ mình sẽ được thưởng thức luôn vì đã đói sắp lả. Vậy mà mẹ chồng tôi lại bắt con dâu mới phải ngồi nghe những lời truyền đạt về lối sống trong gia đình chồng.
Trong khoảng bố mẹ chồng, cô, dì, chú, bác bỏ… đều cho rằng gia đình này là gia đình gia giáo, có trên có dưới, có hình thức. Họ nghĩ rằng tôi là dâu mới nhưng do ở quê, nhà lại có năng lực tài chính thấp, chắc chắn chưa được dạy tới nơi tới chốn nên phải uốn nắn ngay trong khoảng đầu.
Tôi nghe xong xuôi mà ngây dại cả người. Mọi cơn đói, cơn khát thiên nhiên cũng mất tích. Tôi không còn tha thiết ăn uống gì nữa, cứ ngồi nghe, rồi vâng, dạ như một cái máy hết buổi tối. Dứt đâu đó, tôi lên phòng và không khỏi ứa nước mắt cho những ngày khiến dâu tiếp theo của chính mình.
Trước đây tôi cứ nghĩ lấy chồng về sẽ nỗ lực đối xử tốt với nhà chồng. Cố gắng hòa nhập để mẹ chồng và dân chúng không còn có ánh mắt xói móc, dèm pha chính mình nữa.
Vậy mà giờ đây, tôi cảm thấy hoang mang vô cùng. Tôi không nhân thức mai sau bản thân mình sẽ ra sao trong những ngày sắp tới trong khi hiện tại, tôi đang không được họ coi trọng bằng một người giúp việc.
Khánh An (Gia Lâm, Thủ đô)
Xem thêm: doc tin tuc

Hãy Comment chuẩn SEO vừa làm tốt cho site của Bạn vừa không bị GOOGLE phạt. Nếu muốn lấy backlink hãy chèn URL không chèn code gắn text link. Biểu tượng hài hướcEmoticon