- Tuần trước ngồi nhậu, cậu bạn tôi văng tục vì cô bạn gái chê anh này có điều kiện kinh tế eo hẹp mà chạy theo một đại gia khác. Mấy người bạn của tôi cứ cố gắng khích lệ, bảo loại gái ấy thì đừng nên tiếc nuối. Tôi chỉ cười mỉm trong lòng.
Tôi không trách cô gái đó. Tôi nghĩ, phận thiếu nữ, cứ nơi nào êm thì ngả. Chả tội gì mà “hi sinh” cho bất cứ người nam nhi nào. Ngay cả con trai cũng vậy. Chỉ sợ không có cơ hội mà chọn, chứ chọn được người đẹp mà giàu thì cứ chọn lựa.
Lấy người nghèo, cứ nghĩ bà xã chồng sẽ tôn trọng nhau hơn, sống nâng niu nhau nhưng chung cuộc cũng chả êm ấm như người ta vẫn sử dụng từ hoa mỹ để biện minh.
Bản thân tôi là người bận bịu sai lạc khi lấy thê thiếp có năng lực tài chính thấp nên tôi nắm bắt.
| Ảnh có thuộc tính minh họa |
Nhà vợ tôi có năng lực tài chính thấp xơ xác. Đoàn đón dâu của nhà tôi tới một lần mà người nào cũng thở ngắn thở dài: “Sao lại lấy hiền thê nghèo thế”.
Dĩ nhiên, lúc ấy còn trẻ, tôi chẳng nghĩ ngợi gì. Tôi còn chậc lưỡi và bảo: “Bản thân mình là đại trượng phu, mình lấy cung phi chứ đâu lấy của cải nhà thê thiếp mà vồ cập nhà hậu phi giàu hay nghèo”. Dĩ nhiên, sau gần 15 năm tầm thường sống, tôi đã không ít lần thấy chán ngán và buông xuôi với sự nghèo nàn của gia đình bên hoàng hậu.
Nhà vợ tôi có điều kiện kinh tế eo hẹp nhưng lại sinh tới 5 người con. Bà xã là con cả, lại là người được học hành phổ quát nhất trong gia đình nên gánh nặng kinh tế, trách nhiệm cứ đặt cả lên vai vợ tôi. Lương bốn tuần, vợ tôi phải phân thành phần nhiều. Phần chi phí cho mình, phần lo cho các em, phần hỗ trợ bác mẹ…
Tới khi lấy chồng, gánh nặng ấy không được buông bỏ mà san sớt thêm cho chồng - ấy là tôi.
Mái nhà tôi không giàu nhưng cũng không gian khổ tới mức cần chúng tôi phải cung cấp trong khi mái nhà nhà hoàng hậu thì cứ “bám riết" lấy chúng tôi.
Các em đi học, hiền thê chồng tôi phải cung cấp tiền hàng bốn tuần. Đám cưới, đám giỗ ông bà cũng điện cho chúng tôi về, mà chân về thì tiền phải về. Tết nhất ba má thê thiếp cũng ý tứ đòi tiền mừng tuổi, tiền bán buôn các thứ. Mỗi lần lên nhà tôi chơi, thấy cái gì lạ lạ, hay hay cũng xin xỏ, nhặt nhạnh để mang về quê.
Tôi chẳng hề con người quá chi ly, tính toán và keo kiết nhưng việc liên tiếp phải hỗ trợ và cung ứng kinh tế cho mái ấm bên hậu phi khiến cho tôi thấy ức chế cực kì. Tôi cũng đi làm cho, cũng nai lưng ra để kiếm tiền chứ chẳng phải tiền là lá tre tự rơi xuống túi nhà tôi và họ cứ thế thò tay vào mà móc.
Bà xã cũng vậy, tuy rằng, cô ấy cũng nhận tiền nhưng đã lấy chồng thì tiền tài cô ấy là tiền tài tôi. Những đồng tiền ấy là để lo cho tương lai và con trẻ trong nhà của chúng tôi chứ chẳng phải cứ mang đi khiến từ thiện.
Các em bà xã của tôi lớn rồi, đã qua tuổi 18, tức thị đã có thể tự khiến, tự ăn, tự tiêu, tự lo cho cuộc sống của bản thân, tại sao thiếu thốn lại cứ gọi đến anh, đến chị.
Chúng tôi giúp sức thì cũng chỉ trợ giúp một phần nào đó chứ chẳng phải trợ giúp cả đời. Ấy vậy mà, việc tối thiểu ấy- bố mẹ bà xã không biết, những đứa em bà xã của tôi cũng không biết. Và tôi đoán rằng, có thể phổ biến người nghèo họ cũng không hay biết.
Bởi vậy, tôi có lời khuyên cho mọi người là, nếu được, dù trai hay gái hãy cứ chọn người giàu mà kết đôi.
Lê Hùng (Thủ đô)
Xem tại: tin tức mới nhất

Hãy Comment chuẩn SEO vừa làm tốt cho site của Bạn vừa không bị GOOGLE phạt. Nếu muốn lấy backlink hãy chèn URL không chèn code gắn text link. Biểu tượng hài hướcEmoticon