Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2016

Tôi ra đi khi chẳng còn hy sinh cho tình ái được nữa - VnExpress

Tags

Hôm nay trong lúc chờ máy tính setup chương trình, tôi gõ ra một số dòng để vơi bớt suy tư. Những ngày này lòng tôi luôn nặng trĩu, không khóc, không cười, thảng hoặc nước mắt chảy xuống trước bình minh trên cầu Sài Gòn, dưới hoàng hôn trên phố về nhà. Tôi khóc vì bi tráng cho thân phận chính mình, vì đường tình đen đủi. Tôi không tiếc khi người bản thân đã lựa chọn bỏ đi, có chăng là nhớ những kỷ niệm vui, rồi ngay sau đó tôi tự nhắc lại những lỗi lầm đã gây ra tổn thương cho bản thân mãi chẳng thể quên, dù tôi có tha thứ bao dong. Tôi sẽ không kể chuyện của chính mình, bởi đã tậu được giải pháp cho riêng bản thân. Tôi tin chắc trong cuộc đời này không người nào mù quáng vì tình, chỉ là chúng ta chưa đủ mạnh mẽ và can trương để một lần đương đầu gian khổ, đau đớn đó là những ngày này của tôi, bát ngát, mông lung, cứ ảm đạm mà không khóc, muốn cười nhưng khó mà tha thiết mọi thứ xung quanh.

Tôi mong ngày trôi qua mau, mong mình luôn bận bịu, tôi luôn nỗ lực lướt qua hết những vấn đề khêu gợi nỗi bi ai, không muốn chững lại để nó kịp ngấm sâu tham gia suy nghĩ của bản thân mình rồi óc tôi sẽ tự phân tích những nỗi bi tráng mà làm cho gì còn ý nghĩa và ích lợi để mà khóc? Tôi bước vào tuyến phố yêu và chịu trăm ngàn đắng cay, biết số mệnh đã an bài nên lòng chưa bao giờ dám mơ một ngày tậu được bến đỗ bình yên. Tôi chỉ vui với những vấn đề nhỏ bé, những lần cà phê, những bữa cơm nhỏ bé, những thú vui và vòng tay đơn giản, chỉ cần có thế bởi có được một tình yêu bình dị nhỏ nhoi là ao ước suốt 10 năm dài của tôi.

Tôi đã có tình ái đó 2 năm qua, nhưng tới lúc không còn có thể hy sinh hơn nữa tôi chọn lựa ra đi. Tôi biết mình đã dùng vô cùng lực, thời gian, nước mắt, thú vui, lòng vị tha và nhẫn nại. Tôi trông thấy rằng người ấy không hẳn tệ nhưng chưa chắc có thể đến với nhau, có lẽ anh tệ với tôi nhưng sẽ tốt với một ai đó. Muôn thủa không phù hợp nhau là bài toán không bao giờ có thể giải. Tôi muốn mình dùng trong khoảng "không muốn nhắc đến" sẽ tiến tới "không còn nhớ đến nữa".

Mỗi ngày trôi qua tôi nỗ lực sống thật bình dị, thức dậy buổi sáng, pha cà phê, đi làm cho, tận tình vì công việc, trở về nhà ăn tối, xem phim và đi ngủ, phần đông đều là nỗ lực hết sức của tôi. Thói quen sẽ hiện ra sau 26 ngày, tôi đã đương đầu được 2 tuần rồi, sẽ không rời khỏi cuộc chơi. Tôi may mắn có ba bản thân mình bên cạnh, dù ba mẹ bi thảm cho tôi khi con gái mình luôn lỡ chuyến đò, nhưng tôi có bi thảm bạn nào đâu, chưa bao giờ mơ về đám cưới cũng không dám mơ một tình ái, tôi chỉ cần được cười vui mỗi ngày, có công việc, doanh thu, có ba mẹ bằng hữu bên cạnh, như thế là đã đủ lắm rồi.

Tôi sinh ra lành lặn, có phụ thân có mẹ, có bạn bè, đồng nghiệp, có công việc để sớm khuya trở về, tôi đã quá bằng lòng rồi. Ngày tôi ra đi, máy tính hỏng main, xe hư máy, chích dự phòng chó dại ngót mấy triệu, không nhà, không tiền, không công việc, không giành được quyền nuôi dưỡng con chó mà chúng tôi đã nuôi. Tôi mong chính mình bền chí mãi, sẽ cố gắng chịu đựng, khi thời điểm qua đi một số bốn tuần, khi lòng tôi yên lại, không còn dễ xao động tôi sẽ về rước con chó đi chơi.

Hằng


Có thể bạn quan tâm: đọc báo vnexpress


Hãy Comment chuẩn SEO vừa làm tốt cho site của Bạn vừa không bị GOOGLE phạt. Nếu muốn lấy backlink hãy chèn URL không chèn code gắn text link. Biểu tượng hài hướcEmoticon