Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

Giả có năng lực tài chính thấp để tìm phi tần và câu chuyện làm cho tôi nhớ cả đời - VietNamNet

Tags

Một hôm, tôi bất thần đi xe hơi đến đón em. Em kinh ngạc hỏi một phương pháp đần độn ‘anh nhân thức tài xế bao giờ thế, anh thuê xe của người nào à?’. Đầy đủ những đồng nghiệp cũ đều nhìn tôi và cười khẩy vì nghĩ tôi thể diện.

Hình thành trong một gia đình giàu có, cũng từng yêu rất nhiều người và toàn là các cô gái cute, nhưng tôi lại tan vỡ. Đa phần vì tôi không chịu được tính đỏng đảnh, thích ăn diện, chỉ phụ thuộc tiền bạc của cha mẹ của các cô ấy. Phần vì tôi thật sự cảm thấy, ở chúng tôi không có sự thực tâm, hi sinh vì nhau, chỉ là một giới giàu có cùng bình thường chí hướng, thích ngao du cõi trần, thích chơi bời, thích xả láng tiêu xài.

Tôi đã có mấy năm lao vào cuộc sống như vậy để tiêu tiền mà cha mẹ tôi cho. Nhưng rồi tôi nhìn thấy, nhân tố đó thật vô vị. Làm con trai, dựa vào bác mẹ là không tốt, phải tự lập, phải vươn lên. Tôi cũng lo âu một ngày nào đó mình không có được người tri âm kế bên, cuộc thế thật tẻ nhạt. Người giàu như tôi thật sự chẳng thể nhân thức ai thật lòng yêu bản thân mình, khách hàng nào yêu túi tiền của mình.

Tôi nói vậy, có thể khách hàng sẽ nghĩ tôi kiêu kì này nọ. Có thể khách hàng cũng cho rằng, tôi hơi khoa trương. Nhưng dù trong phim hay ngoài đời, chuyện người giàu không dễ dàng kiếm tình ái thực lòng đều là có thật. Những cô gái ở bên họ, một là lợi dụng họ, sử dụng sắc mê hoặc đàn ông. Nhị là, cũng chỉ là các cô tiểu thư ăn trắng mặc suôn sẻ.

giả nghèo, tình yêu, cầu hôn, gia đình

Tôi nói vậy, có thể các bạn sẽ nghĩ tôi kiêu kì này nọ. Có thể các bạn cũng cho rằng, tôi hơi phô trương. (ảnh minh họa)

Tôi chỉ mong sắm được người con gái thật tâm, tốt tính, mến thương tôi. Và hiểu, thông cảm với những áp lực cuộc sống. Là người cho tôi nhân thức thế nào là tình ái vui mắt, tuổi trẻ hồn nhiên chứ không xa hoa, sang chảnh. Tôi đã gặp gỡ em và yêu em… khi tôi nhập vai một người túng bấn.

Tôi không đi xe hơi thanh lịch, không mặc đẹp, cũng không cầu kì về cơ chế, nhập vai một người có công việc khá thông thường. Tôi không khiến ở tổ chức kinh doanh của gia đinh, đến một văn phòng để khiến việc bình thường như bao người khác. Thời gian đó, tôi đã gặp mặt được em, người con gái làm cùng với tôi. Em ân cần hỏi han tôi ngày tôi mới đến. Em đưa tôi đi ăn, dẫn tôi đi làm mai khách hàng khi tôi nói rằng, tôi chưa quen ai, còn không có cả kinh nghiệm. Tôi nỗ lực khiến cho mọi thứ để có thể sử dụng triệt để lòng tốt của một ai đó, nhưng nhường nhịn như, chỉ có em là người thân mật với tôi nhất.

Những người khác, họ sang chảnh hơn em, và hơn cả tôi. Có vẻ họ không thích sự giúp sức, cũng không cần quan tâm ai đó khó khăn công việc như thế nào. Họ chỉ cần mang lợi nhuận lại cho bản thân mình mà thôi. Còn em lại hoàn toàn khác. Em trợ giúp những nhân viên mới và không nằn nì hà chia sẻ công việc, kể cả là công tác đang đem đến ích lợi của em. Em ăn mặc giản dị, không sang chảnh hay lòe loẹt như những cô gái khác. Ở em toát lên một sự tình thật hiếm thấy.

Tôi đã bắt đầu thiện cảm với em. Khi khám phá về mái nhà em, tôi còn càng biết được em vô cùng gian nan. Em ở quê, bố mẹ em đều khiến cho nông nghiệp, nên họ rất có năng lực tài chính thấp. Em nỗ lực từng ngày để có thể có được những đồng lương, dè xẻn mang về biếu bác mẹ và lo cho mái nhà. Phiên bản thân tôi luôn trân trọng những nhân loại như em. Tôi cũng vào vai một người đàn ông có năng lực tài chính thấp nên rất thích về quê em chơi. Tôi đã về tận nơi mày mò và thấy cuộc sống của mái ấm em thật vất vả nhưng đầy ắp tiếng cười và sự tình thật.

Một chàng công tử phong phú như tôi làm sao nhân thức được cuộc sống bình dân ấy là gì. Nhưng khi ở kế bên em, gia đình em, tôi thấy chính mình thật sự được sống với thời điểm vui lòng của cuộc thế, thời điểm mà tôi chưa từng được trải qua, đó mới là vấn đề ý nghĩa của cuộc sống này. Cơm canh thanh sạch và sự hồ hởi. Lúc chúng tôi đi, mẹ em còn gửi cho bao lăm tiến thưởng quê vì nghĩ mái ấm tôi cũng khó khăn. Có cả gà, cả ổi, cả bưởi. Tôi xách nặng cả tay nhưng lòng vui và cực kì ấm áp.

giả nghèo, tình yêu, cầu hôn, gia đình

Những người khác, họ sang chảnh hơn em, và hơn cả tôi. Có vẻ họ không thích sự giúp đỡ, cũng không cần quan tâm người nào đó gian khổ công việc như thế nào. (ảnh minh họa)

Từ hôm đó, tôi mở đầu thực sự thích em, muốn khám phá thêm về em. Càng ngày chúng tôi càng gần nhau hơn. Tôi quyết định ngỏ lời yêu em. Và còn nói rằng, cuộc sống gian truân như thế, tôi chỉ sợ em không đồng ý ở kế bên tôi. Nếu em cho tôi cơ hội, tôi sẽ nỗ lực. Em cười nói rằng ‘với em, tình ái mới là yếu tố quan trọng. 

Thê thiếp chồng thật sự yêu nhau sẽ khiến nên của nả từ nhì bàn tay. Em không ân cần tôi giàu hay nghèo, em niềm nở là vì em có tình cảm với tôi và cũng cảm nhận được tình mến yêu của tôi’. Câu nói đó của em làm tôi vui cực kì. Tôi cười vui lòng không giữ được lòng. Chúng tôi chính thức yêu nhau từ đó…

Gần 1 năm sau, tôi xin nghỉ việc và em sốc nặng. Tôi nói muốn cố gắng tu chí làm ăn và đưa em về mở bán ba má sớm. Em bi thiết lắm mà lại cũng ủng hộ. Hai đứa không khiến cho cùng thì cũng thường xuyên chạm mặt nhau. Cả nhị chúng tôi đã có thời điểm vui miệng bên nhau, kính yêu nhau cực kì. Em ở kế bên tôi, tôi cảm thấy thế cục chính mình quá vui, trải qua những ngày bốn tuần mà tôi chưa từng trải qua. chậm triển khai mới là tình ái thực thụ, không giống như những người con gái khác tôi từng yêu.

Một hôm, tôi bất ngờ đi xe hơi tới đón em. Em quá bất ngờ hỏi một bí quyết đần độn ‘anh biết tài xế bao giờ thế, anh thuê xe của bạn nào à?’. Hầu hết những đồng nghiệp cũ đều nhìn tôi và cười khẩy vì nghĩ tôi sĩ diện. Tôi bảo em lên xe đi vì xe tôi mới tậu. Em quá bất ngờ cười trêu đùa. Hôm đó, tôi đã thú kiếm được toàn bộ với em, đưa em về mở bán bác mẹ tôi và em choáng váng khi thấy nhà tôi phong lưu cực kì. 

Em sợ, không dám bước vào và đã khóc. Em nói em sợ lắm, trong khoảng nhỏ tới giờ em chưa tham gia nhà ai giàu như thế. Nghe em nói vậy, tôi càng thấy yêu và thương em nhiều hơn. Tôi nắm chặt tay em và nói em hãy tự tin. Vì tôi đã nói với cha mẹ về chuyện của em, kể cả tình cảnh của em. Ông bà cũng ủng hộ tôi. Bố mẹ tôi giàu nhưng chưa từng coi thường người nghèo nàn, cũng không áp đặt ái tình của tôi. Bác mẹ luôn mong muốn tôi có được vui vẻ và càng trân trọng hơn khi nghe tôi kể chuyện.

Bố mẹ cũng sinh ra trong khoảng quê, bao năm gian khổ mới gây dựng được cơ nghiệp nên càng quý trọng người như em. Cuộc sống của chúng tôi đã thay đổi từ khi có nhau. Tôi và em được bác mẹ cho công ty lễ cưới.

Và giờ, hơn 3 năm sống với nhau, chúng tôi có một cô công chúa tí hon. Em vẫn đi khiến bình thường ở tổ chức kinh doanh cũ, còn tôi tiếp quản công ty của bố mình. Có lúc em ủ ấp tôi và nói ‘số em hên vì lấy được chồng giàu lại yêu chiều bản thân mình, bao nhiêu người ước mơ không được’. Em nói vậy là sai, vì em nào biết tôi giàu, tôi phải cảm ơn ông trời vì đã mang cho tôi người con gái chân thành này tới.

Em là một người con dâu được bác mẹ tôi vô cùng thương mến, láng giềng mến yêu. Em ngoan hiền khô, sống biết trên nhân thức dưới. Tôi cảm thấy ưng ý cực kì, và luôn trân trọng người hoàng hậu thánh thiện thục của mình. Thật may, ngày đó tôi giả nghèo để tìm cung phi, nếu không thì hiện giờ, có lẽ, tôi vẫn mãi sống trong sự hoài nghi giữa tình yêu và tiền bạc. Còn vợ tôi, tôi tin, em là thực lòng, là mãi mãi bên tôi. Và tôi cũng tin, sự lựa chọn của chính mình là đúng mực…

(Theo Tò mò)


Tham khảo thêm: tin tức mới nhất


Hãy Comment chuẩn SEO vừa làm tốt cho site của Bạn vừa không bị GOOGLE phạt. Nếu muốn lấy backlink hãy chèn URL không chèn code gắn text link. Biểu tượng hài hướcEmoticon